Thím Năm! Thím Năm có ở nhà không?
Đang thiu thiu chợp mắt giữa giấc trưa, cô Năm đã bị
gọi giật giọng. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bà Tư Mén đã
đừng chần vần trước mắt, một tay chống nạnh, tay kia còn bận véo tai
thằng cu Hiển. Bà Tư thở hổn hển:
_Thím coi, trưa trờ mà nó không chịu ngủ, qua nhà rủ rê thằng Nhã con tui. Đã vậy còn đánh nó chảy máu mũi rồi kia kìa!
Vừa nói, bà Tư vừa chỉ vào cái “lỗ mũi ăn trầu” của
thằng con đang đứng dúm dó đằng sau. Cô Năm bị mắng vốn một tràng thành
ra tỉnh ngủ. Cô chép miệng rồi thở dài, rốt cuộc không nói được lời nào.
Bà Tư tiếp luôn:
_Đó! Cô coi xử nó sao thì xử. Nhỏ mà lưu manh quá
trời. Không lẽ tui không cho thằng Nhã nhà tui chơi với nó nữa! Chứ
thiệt không cấm là nó cứ làm tới. Ai mà chịu nổi!
Dứt lời, bà thô bạo đẩy thằng nhỏ ngã dúi dụi về phía mẹ nó. Tới nước này cô Năm phải đứng dậy:
_Chị Tư bớt giận! Để tui dạy lại thằng Hiển. _Cô
thở dài đánh thượt: Thằng này được cái lì là giỏi. Bữa nay tui phải
đánh cho nó chừa cái tội cứng đầu. Thôi chị đưa cháu vô nhà tui sứt
thuốc cho rồi về.
Bà Tư nghe nói vậy cũng hả hê lắm rồi nhưng vẫn cố làm mặt giận, nói vài ba câu kẻ cả:
_Tui nói cho thím biết đường mà dạy lại nó thôi. Măng còn nhỏ mà không uốn tới khi thành tre thì hết sửa đó à! Thôi tui về.
Không đợi bà Tư khuất dạng sau khúc cua, cô Năm đã sẵn sàng trút giận lên đầu thằng cu Hiển.
_Quá lắm rồi! Mày muốn người ta bôi tro trát
trấu lên mặt tao đến bao giờ nữa hả Hiển?!! Tao cho mày ăn học đàng
hoàng, vậy mà mày nhất định làm thằng lưu manh phải không?
Thằng Hiển lầm lầm lì lì cúi gầm mặt. Rõ ràng cu cậu muốn mở miệng thanh minh nhưng mẹ nó tiếp tục quát:
_Quỳ xuống mau! Quỳ ngay trước sân để bà con đi ngang ai cũng biết mày là một thằng lì lợm.
Nó hậm hực mím chặt môi. Sau một loáng lưỡng lự,
nó cũng ngoan ngoãn quỳ xuống. Nhìn cái vẻ cứng đầu của nó, cô Năm tức
sôi cả ruột gan.
_Tại sao mày kiếm chuyện hết người này tới
người khác vậy hả? Mấy lần trước đánh người ta bầm mặt, lần này đến
chảy cả máu mũi. Tao phải xử mày sao mới vừa đây!
_Con còn muốn đánh nó hơn vậy nữa kìa!_Thằng Hiển gào lên rồi nức nở: Ai bảo nó nhạo báng cha con!
Mẹ nó trợn mắt:
_Nó nói cái gì mà mày phải đánh nó như vậy?
Thằng Hiển mếu máo kể:
_Hồi nãy con qua rủ thằng Nhã chơi bắn bi, nó
nói trưa rồi, má nó không cho ra khỏi nhà. Vậy là nó kêu con vô nhà nó
chơi trò khám bệnh. Con chê chơi trò gì như con gái, rồi bỏ về. Nó tức
tối chạy theo bảo là: “Mày không chơi thì tao chơi. Mai mốt lớn tao thành bác sĩ như cha tao. Còn mày sẽ là đứa thất nghiệp như cha mày vậy đó!”
_Cu câu tức tưởi nấc lên một cái. Nó nắm tay lại quệt hai hàng nước mắt
ràn rụa trên má rồi kể tiếp: Con hỏi sao nó dám nói cha con thất nghiệp
thì nó hỏi lại: ”Chứ cha mày làm nghề gì? Mày nói coi!”. Con trả lời rằng “Cha tao là…bộ đội”. Nó cười sặc sụa rồi nói bộ đội không phải là một nghề, nó còn bảo cha con đích thị là một người thất nghiệp….
Nói tới đó, cu Hiển khóc nức nở. Cô Năm chợt sững người vì cớ sự ngô nghê của bọn trẻ. Nhưng vẫn cố nói cứng:
_Nó có nói gì thì mày cũng không được hành xử hung hăng như vậy. Nghe chưa!
Thằng Hiển ấm ức lắm nhưng không dám cãi. Nó cứ khóc
bù lu bù loa thành ra cái cảnh hết sức bát nháo. Mặc mẹ, mẹ la, mặc
con, con gào khóc. Dượng Năm nãy giờ đứng sau vách cửa đã chứng kiến
hết từ đầu tới đuôi nhưng không biết phải nói gì…
Cũng một thời đạn bom oanh liệt vậy mà giờ phải mang
tiếng vô công rỗi nghề suốt ngày quẩn quanh chái bếp, dượng xót xa lắm
cho chính mình. Hồi ấy còn thanh xuân, không vợ con vướng bận, dượng
hăng hái xung phong ra chiến đấu bên mặt trận Campuchia ác liệt. Chiến
dịch thắng lợi, dượng trở về với những tấm bằng khen, rồi huy chương
sáng chói trên ngực áo. Cùng với một mảnh bom còn ghim sâu vào mắt cá
chân khiến bước chân dượng từ ấy tập tễnh, khó khăn. Đôi khi dượng nói
chua chát: ”Thời bình mà con người còn khổ hơn thời loạn. Bây giờ tìm
một công việc còn khó hơn ôm súng ra đánh giặc!”
Hồi đó cô thương dượng vì cái tính thật thà, lại
siêng năng. Tuy đi lại khó khăn nhưng dượng rất “có tay” chăn nuôi. Bầy
lợn, bầy gà nhà dượng cứ lớn nhanh như thổi nhờ sự cần cù chăm sóc của
chàng thương binh chưa vợ. Rồi gia đình hai bên cũng thuận ý cho đôi
trẻ nên duyên. Cứ nghĩ cái nghiệp nông gia sẽ giúp họ gây dựng hạnh
phúc. Nào ngờ gánh nặng cơm áo gạo tiền buộc cô phải chuyển nhà ra chợ
để tiện kinh doanh vải vóc. Cái chủ trương “phi thương bất phú” của vợ
khiến dượng thành ra “mất việc”. Rồi ngày ngày vợ đi kiếm tiền còn
chồng ở nhà chăm con. Dượng buồn lắm nhưng tự trách mình vô dụng, không
lo được cho vợ con nên dù có thế nào cũng không dám nói. Vả lại suốt
ngày lo cho thằng Hiển, hết ăn rồi ngủ, đến giờ đưa nó đi học rồi lại
rước về, dượng chẳng còn thời gian mà nghĩ ngợi mông lung. Thời gian cứ
thế mà trôi, giờ cu Hiển cũng hơn tám tuổi rồi.
Nhưng vụ việc hôm nay khiến dượng suy nghĩ mãi. Có
lẽ không thể “ăn không ngồi rồi” mãi được. “Con trai lớn sẽ nhìn cha nó
mà noi gương theo. Mình vô dụng thử hỏi làm sao dạy thằng nhỏ sống
ngẩng cao đầu được.”_Dượng cứ ray rứt như thế suốt buổi chiều hôm đó.
Đến tối, thằng Hiển giận mẹ nó mà bỏ cơm. Mặc cho
cha mẹ xuống nước rồi lại răn đe, nó cứ ngồi ngây ra như gỗ trước hiên
nhà. Mẹ nó nổi nóng bỏ vào nhà, chỉ còn lại hai cha con.
_Hiển à, vô ăn cơm đi con!_Dượng Năm nhỏ nhẹ vuốt đầu thằng con bướng bỉnh.
Bất thình lình nó gạt phăng tay cha nó.
_Con không ăn! Tại sao lúc nào cha cũng biết đến chuyện cơm nước thôi vậy?!!
Dượng Năm nghe như bom nổ bên tai. Có nhát dao vô
hình đâm thẳng vào tim người cha tội nghiệp. Dượng ngồi bệt xuống đất,
gương mặt bàng hoàng như chưa kịp tin vào những điều mới vừa nghe.
_Con…con nói gì vậy Hiển? Sao con lại giận cha? _Dượng Năm lắp bắp
_Cha biết thằng Nhã nói cha thế nào không? Nó
nói cha là kẻ thất nghiệp thì mai mốt con cũng như cha thôi. Còn cha nó
là bác sĩ, sau này nó chắc chắn sẽ thành bác sĩ. Con không muốn là đứa
thất nghiệp!
Thằng Hiển dùng dằng đáp trả cha nó. Ngay sau khi
nói ra những điều ấy, thằng bé bỗng cảm thấy hối hận. Nó im lặng quay
đi chỗ khác. Hai cha con cùng im lặng.
……….
_Cha….con xin lỗi cha…!
Cuối cùng cu cậu cũng dũng cảm phá tan sự im
lặng. Xích lại gần bên, nó mới thấy nước mắt đang rơi trên má gương mặt
khắc khổ của cha nó. Nó ân hận ghê gớm. Phải chi lúc nãy nó đừng nói…
_Cha mới là kẻ có lỗi. Người cha này không
mang đến cho con sự tự hào, để con phải xấu hổ với bạn bè phải không
con? Cha quả thật có lỗi với con. _Dượng Năm ôm lấy thằng Hiển mà khóc như một đứa trẻ.
Nó cũng thút thít:
_Con không xấu hổ vì cha không bằng cha thằng Nhã. Nhưng….
_Dù cha không học thức cũng không địa vị nhưng
cha quyết không để con phải thua kém ai hết. Con à, không phải cứ cha
là bác sĩ thì con sẽ thành bác sĩ đâu. Ai học giỏi thì lớn lên có thể
làm bất cứ gì mình muốn. Cha sẽ cho con học hành tới nơi tới chốn. Đừng
nói bác sĩ, nếu cón quyết tâm, con có thể lãnh đạo cả đất nước. Con
hiểu không!
Hai cha con ngả đầu vào nhau nghe mọi vướng mắc bốc
hơi đâu mất. Thật nhẹ nhõm và thanh thản. Đêm đó thằng Hiển ngủ thật
ngon. Trong mơ, nó thấy mình mặt áo blouse, cổ đeo ống nghe trông oai
phải biết. Nhưng dượng Năm cứ trằn trọc mãi không sao dỗ giấc được…
Sáng hôm sau, khi đưa con tới trường, dượng Năm
không về nhà mà ghé qua Uỷ ban xã. Bạn bè kháng chiến của dượng phần
lớn đều về đây làm việc. Lẽ ra dượng cũng có một ghế trong ban lãnh đạo
địa phương nhưng dượng quen sống đơn giản, không màng chức phận nên đã
từ chối. Thời thế nay đã khác, dượng không thể quanh quẩn mãi trong nhà
như thế. Sao một đêm cân nhắc kĩ lưỡng, dượng cũng ngộ ra, làm một cán
bộ liêm chính để có thể mang lợi lợi ích cho nhân dân mới quả là sống
không uổng kiếp người. Quả thật, với huy hiểu Đảng sáng ngời cùng những
hy sinh to lớn thời trai trẻ, dượng Năm hoàn toàn xứng đáng những bổ
nhiệm của đồng đội. Ngay ngày mai dượng đã có thể mặc lại chiếc áo bộ
đội đến ra mắt Uỷ ban mặt trận tổ quốc xã.
Thằng Hiển đi học về không khỏi ngạc nhiên khi thấy
cha nó bày biển lại những kỉ vật năm xưa. Chiếc áo bộ đội đã cũ mèm,
quân hàm, rồi huân chương, đủ cả. Dượng hăm hở:
_Cha đã có việc làm rồi! Từ ngày mai cha sẽ là cán bộ xã. Cha hết thất nghiệp rồi Hiển ơi!
_Thiệt hả cha!? Vui quá cha ơi! Con biết cha của con giỏi lắm mà.
Gian nhà nhỏ rộn rã tiếng cười và ngày sau sẽ còn
hạnh phúc hơn thế. Ngày mà thằng Hiển thành đạt như mong ước. Nó sẽ
không còn xấu hổ khi có ai hỏi cha nó làm nghề gì. “Cha tôi là bộ đội”_ Nó sẽ trả lời đầy hãnh diện như thế. Chắc chắn rồi!
( Trích blog Việt )