Từ những ngày tôi vừa hiểu chuyện,
tôi đã thấy mình nằm trên giường. Luôn là như thế. Mẹ tôi, cha tôi, và
mọi người, tất cả đều bảo rằng tôi luôn phải nghỉ ngơi, phải giữ gìn
sức khỏe, phải chăm chỉ uống thuốc, và nhớ là đừng đi đâu ra ngoài. Vì
tôi bệnh.
Vậy là, tôi chẳng khi nào được nhìn thấy gì ngoài căn phòng của mình.
Một căn phòng màu trắng, tất cả đều trong phòng đều trắng. Mà tôi thì
ghét màu trắng lắm.
Tôi hay ngồi bên cửa sổ và nhìn lên bầu trời cao. Tôi chẳng biết trên
ấy có gì ngoài những áng mây lững lờ kia. Nhưng, giá mà tôi được là một
trong những áng mây kia, có lẽ tôi sẽ rất hạnh phúc.
Là mây tôi sẽ trôi đi trôi đi từ nơi này sang nơi khác, trôi đi khắp
nơi và dĩ nhiên, tôi sẽ thấy được quá chừng "thứ" mà trước đây tôi chưa
bao giờ thấy. Những hoa, lá cỏ cây, những con đường, những mái nhà,
những cánh đồng, và những đứa trẻ giống như tôi. Những đứa trẻ ấy, chắc
hẳn chúng chẳng phải quẩn quanh trong mỗi căn phòng của mình như tôi
đâu.
Là mây, tôi sẽ chẳng phải như tôi bây giờ, chỉ là một con bé, yếu ớt
bệnh tật, chỉ có thể ngồi tựa mình bên cửa sổ nhìn lên trời cao và ước
gì: một ngày kia tôi sẽ là mây. Mà, có lẽ là gì cũng được, chẳng cần cứ
là mây, miễn là tôi có thể ở trên cao kia…
Từng ngày, từng ngày, tôi lại ngồi nơi cửa sổ phòng mình, và nhìn lên
bầu trời. Tôi mơ, tôi ước và nghĩ mông lung về những điều tôi không
biết được. Rồi một ngày, tôi gặp bạn…
o O o
"Trong mỗi đứa trẻ đều có một thiên thần. Nhưng rồi, con trai ạ, sẽ có
một ngày, thiên thần đó sẽ ra đi. Ngày đó có thể là khi đứa trẻ đó lớn
lên… Hay một ngày nào đó, cách này hay cách khác…" Có lần, ôm tôi vào
lòng, mẹ khẽ xoa xoa đầu tôi và mỉm cười nói vậy. Tôi có hỏi mẹ tôi
"Vậy trong con có thiên thần không hả mẹ, nhìn thiên thần đó như thế
nào?"; lúc đó mẹ chỉ mỉm cười, chừng như rằng "Một ngày nào đó, con sẽ
hiểu."
Tôi chẳng biết trong tôi có một thiên thần hay không nữa, nhưng chưa
bao giờ tôi thấy thiên thần của tôi. Có những buổi chiều, rong chơi
chán chê, tôi chạy ngang bờ suối và soi mình xuống dưới… dòm dòm. Lạ
ghê, tôi cũng chỉ thấy tôi – một thằng nhóc đầu tóc bù xù, mồ hôi nhễ
nhãi, đang cười nhăn răng chứ nào có thấy thiên thần nào đâu.
Rốt cuộc, tôi vẫn chưa bao giờ nhìn thấy một thiên thần. Mà hông nhìn
thấy thì dĩ nhiên tôi không biết thiên thần trông như thế nào rồi. Tôi
cứ bám lấy mẹ tôi, cha tôi và cả những người lớn trong nhà (thì người
lớn cái gì cũng biết mà) mà hỏi xem họ có bao giờ thấy thiên thần chưa,
và trông thiên thần ra sao. Nhưng, chẳng ai chịu nói tôi nghe hết chơn.
Tất cả chỉ nhìn tôi và mỉm cười.
Vậy mà, có một hôm tôi thấy thiên thần. Đó là buổi chiều, khi tôi trông thấy bạn…
o O o
"Thiên thần trông rất đẹp, con trai của ta ạ!"- có lần mẹ đã nói với
cậu bé như thế. Và bây giờ, trước mắt cậu là một cô bé rất đẹp. Mà đẹp
là thế nào nhỉ? Chắc cậu cũng chẳng rõ điều này lắm đâu. Cậu chỉ biết
cái cô bé đang tựa mình bên cửa sổ nhìn lên bầu trời cao cao kia sao mà
nhìn… hay thế kia. Đôi mắt cô bé to ơi là to, tròn ơi là tròn, và đen
lay láy. Nhưng sao, trông cô bé có vẻ buồn buồn. Nhìn cô bé, cậu bé
không dưng cảm thấy trong lòng mình sao sao đó. Là lạ.
- Bạn ơi, bạn có phải là một thiên thần không vậy? – Cậu bé bước đến gần bên cửa sổ và hỏi.
Cô bé ngạc nhiên, chẳng biết cậu bé kia từ đâu chui ra, mà cũng ngạc
nhiên vì câu hỏi lạ lùng của cậu bé. Ngớ người ra một chút, rồi cô bé
mỉm cười trả lời:
- Không đâu, mình không phải một thiên thần. Vậy còn bạn, bạn có phải một thiên thần không?
- Không, mình không phải thiên thần. – Cậu bé lắc đầu – Vậy ra bạn không phải thiên thần. Tiếc thật!
- Bạn muốn gặp một thiên thần lắm à?
- Ừ, mẹ mình nói thiên thần rất đẹp. Và trong mỗi đứa trẻ như mình, như
bạn đều có một thiên thần. Nhưng mà mình chưa bao giờ nhìn thấy thiên
thần của mình. Bạn có bao giờ nhìn thấy thiên thần của bạn chưa?
- Chưa. – Cô bé lắc đầu, tự nhiên cô lại thấy buồn ghê gớm – Mình chưa
bao giờ nhìn thấy thiên thần. (và cô bé thở dài) Mình chưa thấy gì
ngoài những gì trong phòng này, và bầu trời trên cao kia.
- Vì sao vậy?
- Mẹ mình nói là vì mình bệnh, nên tốt nhất là đừng đi đâu ra ngoài. Và
thế là, mình chưa bao giờ thấy gì ngoài kia cả. Nếu có một thiên thần ở
đây cạnh mình thì chắc mình vui hơn. Ít ra thiên thần cũng có thể kể
mình nghe về những gì ngoài kia. Nhưng, mình cũng chưa bao giờ gặp được
một thiên thần…
Nghe cô bé nói, cậu bé như chợt hiểu ra. Bỗng nhiên cậu trầm ngâm như… người lớn. Rồi cậu nói:
- Rồi sẽ một ngày nào đó, bạn gặp được thiên thần thôi mà. Mẹ nói,
trong bọn mình đều có thiên thần, chắc chắn sẽ có lúc bọn mình đều sẽ
gặp được thôi. Bạn chờ hen!
- Ừ, mình sẽ chờ. – Cô bé nhoẻn miệng cười.
- Không, tụi mình sẽ cùng chờ. Và trong khi chờ thiên thần đến, thì mình sẽ ở đây và kể bạn nghe về… ngoài kia kia hen.
- Bạn?
- Ừ, dĩ nhiên là mình rồi. – Cậu bé cười toe toét.
o O o
Tôi vẫn hay ngồi bên cửa sổ, và nhìn lên bầu trời. Vẫn y như hồi trước,
nghĩa là không được đi đâu ra khỏi phòng. Nhưng khác là giờ bên cửa sổ,
có thêm bạn. Bạn hay đến cùng tôi vào những buổi chiều chiều với cái
đầu bù xù và miệng thì lúc nào cũng cười toe toét.
Bạn biết không, tôi khoái nhìn bạn cười lắm kìa. Khoái cả những câu
chuyện bạn kể tôi nghe. Ở đó, tôi như thấy được "ngoài kia" có những
gì, những gì. Thấy đất trời, thấy hoa lá cỏ cây, thấy… đủ thứ hết chơn.
Thấy cả những cánh đồng trải dài vàng óng ả, và bạn đang chạy trên đó,
mồ hôi nhễ nhại, miệng cười tươi. Bạn cùng những đứa trẻ khác hát những
bài đồng dao, chơi đùa cùng nhau. Nghe sao vui quá chừng luôn!
Bạn kể tôi nghe về chuyện bạn hay làm nũng với mẹ, với cha để hỏi dò về
thiên thần trong bạn. Bạn kể tôi nghe bạn đã đi tìm thiên thần của mình
như thế nào. Tôi nghe bạn kể đến lúc bạn cuối nhìn xuống suối mà chẳng
thấy thiên thần của bạn đâu, chỉ thấy một thằng nhóc là bạn thì nhịn
không được mà cười sặc sụa.
Bạn ơi, chẳng biết đến khi nào thì bạn mới nhìn thấy thiên thần, chẳng
biết lúc đó bạn có vui không… Tôi chỉ biết, một điều mà tôi sẽ chẳng
nói bạn nghe đâu, tôi đã nhìn thấy trong bạn, có một thiên thần. Một
thiên thần… ôi hông đẹp lắm đâu nhưng mà luôn làm tôi vui, luôn mỉm
cười với tôi. Một thiên thần mà tôi luôn tin tưởng và quý mến.
Và hôm nay, khi bạn hỏi tôi về mơ ước của mình, tôi đã mỉm cười, nhìn
lên bầu trời cao cao xa xa kia, rồi tôi nắm lấy bàn tay bạn…
o O o
Đến bao giờ tôi mới nhìn thấy được thiên thần trong tôi? – Tôi
hay vò vò mái đầu bù xù của mình mà tự hỏi như thế. Nếu có ước mơ, tôi
chỉ ước mơ được nhìn thấy thiên thần của mình. Sẽ có một ngày nào đó,
ước mơ của tôi hóa thành sự thật… Như mẹ tôi vẫn hay mỉm cười bảo tôi
"Đến một lúc nào đó con sẽ hiểu, con trai của mẹ".
Ngày hôm qua, khi hí hửng khoe với bạn về mơ ước của mình, tôi có hỏi
bạn thế bạn mơ ước gì. Vậy là bạn kể tôi nghe. Ước mơ của bạn, là bầu
trời kia. Nhưng ngạc nhiên quá đi, ước mơ của bạn sao… bình thường như
những gì mà tôi vẫn làm hằng ngày vậy. Có những điều tôi thấy bình
thường ghê, mà không nhận ra rằng với bạn lại là cả một mơ ước. Kỳ ghê,
bạn hen!
"Hãy giữ giùm mình những ước mơ!" – Bạn nói, rồi bạn cầm lấy tay tôi,
và đặt vào đó "gì đó" lạ lắm. Bàn tay yếu ớt của bạn siết bàn tay tôi
và đưa về phía ngực tôi. Khi ấy, tự nhiên tôi thấy mình nghiêm trang
hẳn lên. Mẹ tôi nói "Con trai phải có trách nhiệm! Phải giữ lời, nên
cần suy nghĩ kỹ trước khi hứa với ai gì đó." Tôi có nên nhận ước mơ của
bạn và cất nó ngay ngắn trong trái tim mình không?
Khó nghĩ quá đi. Nhưng, khi tôi nhìn bạn, tôi biết mình cần phải làm gì rồi nè.
Tôi hứa.
( Xì Trum )