John, anh chàng người Mỹ gốc Hoa đang thơ thẩn với bản nhạc viết dở, bỗng bị cô giáo gọi lại bằng câu hỏi:
- John, trong giờ học của tôi, bạn có thể ra ngoài nếu bạn không muốn nghe, nhưng nếu bạn đã ngồi trong lớp rồi, hy vọng bạn có thể tập trung vào bài giảng, bạn nói tôi nghe: Thế nào là tĩnh mạch??? Thế nào là gây mê ???
- Okie, thưa cô, Tĩnh mạch ư? – Một con sông trôi nhẹ nhàng trong sinh mệnh, mãi mãi chỉ hướng về nơi cư ngụ của trái tim.
Gây mê ưh? – Một khi nó thành họ hàng với thần kinh cảm giác, thì tất
cả những lời ngọt ngào của bạn sẽ làm đông cứng những đau đớn của ca mổ
kinh hoàng.
Cả lớp ồ lên kèm theo tràng pháo tay giòn dã, và kể từ đó John đã gây đc thiện cảm với cô giáo của anh.
John là học sinh lớn tuổi nhất trong lớp, so với các bạn trong lớp, có
lẽ anh lớn hơn đến cả gần chục tuổi, lí do anh vào đại học với số tuổi
như vậy là vì trước đây anh có làm việc cho gia đình về vài việc lặt
vặt, có liên quan đến Y tế, sau này thấy cần có cái bằng để kiếm sống
nên anh quay về quê hương của Mẹ, nơi anh sinh ra và lớn lên tại đó chỉ
có 8 năm để học tiếp lên đại học.
Quay lại Trung Quốc sau bao
năm xa cách, anh cảm thấy nó xa lạ, phần vì xa nó đến nay đã bao năm
rồi, những kí ức tuổi thơ bên sông Trường Giang tuy vẫn còn đó nhưng
không đủ để làm anh luyến tiếc khi xa và bồi hồi khi quay lại, phần vì
trong anh, có lẽ Mỹ mới là quê hương của anh. Trong người anh mang 2
dòng máu, nên anh thạo cả 2 thứ tiếng, tiếng Hoa của anh phát âm tuy
không đc chuẩn nhưng mỗi khi anh phát âm ra câu nào là mọi người đều
khen nghe thật ngộ nghĩnh, có chút gì đó bồng bềnh, một chút gì đó tinh
nghịch, một chút gì đó bay bổng……
Trong mắt mọi người trong
lớp, John là một đàn anh tuyệt vời, vì mỗi khi trường có tổ chức văn
nghệ, John luôn đứng ra lo toan từ đầu đến cuối, bản lĩnh của anh đc
thể hiện qua những bản nhạc piano, hay những bản dương cầm, hay những
bản ghita mượt mà, êm đềm…. Kết hợp với tính hài hước của anh là những
bài thơ tinh nghịch nhưng sâu sắc và trơn tru, bóng bẩy. Một sinh viên
Y như anh có đc những bản lĩnh đó, quả thật đáng nể.
Một
buổi chiều ngồi trong lớp tự học, cái lạnh của mùa đông khiến John chỉ
muốn ngủ như những chú gấu mèo, co mình trong lớp áo khoác dày cộp,
nghe nói hôm nay có tuyết, nhưng hình như chưa rơi. Ngồi bên cạnh cửa
sổ, John ngắm những chiếc lá vàng rơi là là trên mặt đất, bảo vệ trường
quét hết lớp này đến lớp khác, cây về đông dần dần trơ trụi, nhưng vẫn
còn xót lại những chiếc lá chưa muốn lìa cành. John ngẫu hứng lấy máy
ảnh và bước ra con đường giữa trường chụp vài kiểu. Phía trước mặt là
một bóng dáng có chút gì đó quen thuộc, có chút mơ hồ, có chút không
chắc chắn rằng bóng dáng đó đã có 1 thời làm John xao xuyến.
- Xin lỗi, cảm phiền một chút, tôi đang chụp một bức ảnh…
- Ồh xin lỗi, tôi không biết ....
Người
con gái quay mặt lại và đi sang một bên để John chụp, John bỗng nhận
ra, đó là cô giáo của 2 năm trước, cô giáo đã làm John một thời chăm
chỉ để có đc kết quả xuất sắc trong kì thi chọn của trường.
- Cô Trương....Cô còn nhớ em không?
John tươi cười và hỏi cô giáo, đôi mắt lóe lên niềm vui hớn hở.
Cô ngoảnh mặt lại …
- Em là … … Àh ..... Cô ngập ngừng rồi àh lên một tiếng và đi lại về phía John. – Là John, anh chàng Hoa Kiều, đúng không?
- Vui quá, cô vẫn còn nhớ em àh? John cười ha hả vì vui sướng
- Nhớ chứ, John ngày đó thật xuất sắc mà.
- Cô vẫn dạy ở khu trường này hay sang dạy bên trường mới rồi?
- Thi thoảng chạy đi chạy lại, lúc thì bên trường cũ, lúc thì bên trường mới, em dạo này học thế nào?
- Vẫn vậy, thảo nào trường không to mà 2 năm nay không gặp cô đâu cả.
Cô giáo mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc bị gió thổi làm rối lên một khoảng.
- Ồh, tuyết rơi rồi, cô có thể chụp với em một kiểu ảnh không?
John cảm thấy thật vui vẻ vì người con gái đó bỗng dưng lại xuất hiện
trong cuộc sống của anh, hàng cây lá vàng trải dài về phía trước mặt
cho đến cuối con đường ra khỏi cổng trường, dưới hàng cây này, 2 năm
trước cô giáo đã dạy bài thật nhiệt tình cho John, mọi kỷ niệm dường
như vẫn là ngày hôm qua .... Tuyết mỗi lúc rơi một nhiều hơn, anh không
thấy lạnh mà ngược lại còn thấy nóng trong lớp áo khoác của mình.
Anh không biết nên diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, 2 năm trước,
anh thực sự cảm thấy quý mến cô Trương, các giờ học khác anh có thể
loay hoay làm thứ này thứ kia, nhưng đến giờ cô Trương, anh chăm chú
nghe từng câu từng chữ, và chỉ sợ hết giờ học, anh gây đc sự chú ý của
cô bằng những thiện cảm và đã từng mời cô về làm gia sư. Kỳ học kết
thúc, anh không còn gặp lại cô nữa.
Đã
bao lần không biết vô tình hay hữu ý, John chỉ đi dạo trong trường, đi
khắp nẻo này nẻo kia chỉ để tình cờ bắt gặp đc bóng dáng quen thuộc của
cô, nhưng 2 năm nay, John không hề nhìn thấy bóng dáng đó. Những buổi
chiều ngồi luyện thêm về Piano làm John có cảm giác xao xuyến, bản nhạc
ngày đó John viết dở, vẫn chưa 1 lần chơi cho cô nghe.
Có được số điện thoại của cô qua thông tin của trường, John hồi hộp gọi điện mời cô đi uống cà phê.
Ánh
mắt John nhìn cô giáo làm cô có vẻ ngại ngùng, cô Trương tuy trẻ tuổi
nhưng năng lực lại khá cao, và dường như các cô như cô Trương luôn kén
chọn cho người bạn đời của mình. John nghĩ vậy.
Mỗi
lần mời cô đi uống cà phê hay đi dạo đâu đó, cô đều rất tự nhiên như cô
giáo với học sinh, thì vốn dĩ John là học sinh của cô mà, một học sinh
hơn cả tuổi cô giáo. Mỗi lần John nói ra câu nào trêu cô là cô cười
sảng khoái mà duyên dáng, để lộ hàm răng trắng muốt, nhìn cô cười khiến
John cảm thấy thật hạnh phúc, muốn ngồi bên cô mãi chỉ để ngắm nhìn nụ
cười hạnh phúc đó, nhìn thật lâu, thật kĩ....
- Dạo này em có vẻ trầm hơn trước, đúng không?
- Cô thấy em trầm hơn trước àh? Còn nhớ 2 năm trước, cô nói với em rằng: "Yêu, nên dũng cảm nói thật to với người đó" không?
- Ồh, nhớ chứ, hóa ra dạo này trầm đi là đang yêu rồi nhé, thế đã dũng cảm nói thật to với người đó chưa?
- Em không đủ dũng cảm để nói thật to với người đó, nếu có thể, em sẽ
nói thật khẽ, đủ để khoảng cách giữa cô và em đang ngồi, cô có thể nghe
thấy.
Cô giáo bất ngờ, nhưng vẫn im lặng...
-
Đã từ lâu em không còn lãng mạn như xưa, nhưng giờ đây đôi khi cũng nên
lãng mạn một chút, tiếc rằng em không thể phát hiện ra một tế bào nào
có thể sản sinh đc thứ gọi là lãng mạn.
Thôi thì...
Em
bắt đầu bước đi từ một nơi gọi là tủy sống, em mon men theo đôi dây
thần kinh mê tẩu, và qua cả lỗ tĩnh mạch cổ để ra khỏi vùng xương che
chở não, em đi vòng quanh động mạch dưới xương đòn bên trái, vượt qua
chủ động mạch, qua cả phía sau của gốc phổi trái để tới đốt thứ 6 của
cột sống ngực trái (nơi trái tim cư ngụ), cuối cùng em cũng tìm thấy
trong góc đó luôn tồn tại một thứ gọi là nhớ nhung. Cô thuộc về nỗi nhớ
nhung đó.
Cô
chính là nút xoang trong trái tim em, khi cô phẫn nộ là nhịp đập của
trái tim em sẽ lạc vị, cô giận hờn là tim em sẽ đập thật nhanh, còn khi
cô trầm lặng là tim em ngừng đập, chỉ có phát đánh nhẹ nhàng của cô mới
có thể làm nhịp tim em phục hồi, chỉ có dòng điện lưu trong ánh mắt của
cô mới có thể làm tim em bớt đập nhanh... Cô luôn nằm trong trái tim em
...
John
nhìn vào mắt cô không chớp, một ánh mắt chất chứa hy vọng rằng cô sẽ
hiểu nó. Một ánh mắt nhẹ nhàng xen chút ướt đọng...Cô không nói gì, và
khuôn mặt không còn đc tự nhiên như lúc mới đến. Cô xin phép về trước.
Kể
từ đó, cô không còn gặp John nữa, nhưng đôi khi John vẫn bắt gặp bóng
dáng của cô, cô đi với 1 người đàn ông khác, và John hiểu ...
Con đường bỗng trở nên dài thăm thẳm, John bước đi mặc những hạt tuyết rơi trắng áo, vào giữa đông rồi, lá trên cây đã không còn nữa, để cây trơ trụi thành 1 hàng dài băng giá. Có lẽ lá không thể tiếp tục ở trên cây đc nữa, đã đến lúc lá phải dời cành rồi.
- Chú ơi, lá lìa cành là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?
Trầm lặng 1 lúc John trả lời:
Lá lìa cành không phải là vì gió cuốn đi, cũng không phải là vì cây không muốn giữ lá lại, mà bởi vì đó là sự trở lại của tự nhiên, nếu như lá muốn tìm một nơi để trở về mà cây vẫn muốn giữ lá ở lại thì đến một ngày nào đó, lá vẫn sẽ héo khô, và vẫn sẽ rơi xuống, thực ra lìa cành cũng là một sự lựa chọn của lá, lá là một đôi cánh không biết bay, còn đôi cánh lại là chiếc lá rơi tự nhiên trong không trung.....
Lá lìa cành là vì gió cuốn lá đi? Hay là vì cây không giữ lá lại?
John quay đầu lại, em nhỏ đã bỏ đi từ bao giờ…
Cô nói: Yêu, nên dũng cảm nói thật to với người đó, nhưng đôi khi, Yêu có nhất thiết phải như thế không?
( Sưu tầm )