Câu chuyện này xảy ra vào thời mà những khu vườn còn ngập tràn cỏ dại,
các loài hoa rất hiếm và chưa có hương thơm, còn hoa hồng chỉ có một
màu đỏ thắm.
Ở một làng quê nọ, nơi một dòng sông nối liền với
biển, có hai đứa trẻ chơi rất thân với nhau, cô bé có mái tóc dài đen
mượt, còn tóc cậu bé màu vàng tơ. Buổi sáng tinh mơ, khi mặt trời còn
chưa tròn, hai đứa trẻ đã cùng nhau vui đùa trong sóng biển hay mải mê
tìm kiếm những viên đá màu xanh. Buổi chiều muộn, lúc mặt trăng đã hiện
dần vành vàng nhạt màu, cả hai vẫn còn ở trong rừng hái cho nhau những
chùm quả dại ngọt lịm. Tháng ngày như thế trôi qua, nhưng chưa bao giờ
cậu bé được nghe giọng nói của cô bé, vì cô bị câm từ thuở nhỏ. Và thay
vì kể chuyện cho cô, cậu hát cho cô nghe những bài ca cuả những dân du
mục thường cưỡi ngựa qua làng, những bài ca của những người đánh cá khi
cả đoàn thuyền kéo về những con cá lớn, những bài ca về câu chuyện dòng
sông... Hai đứa trẻ dần lớn lên, và rồi cậu bé đi học việc theo đoàn
thuyền đánh cá, còn cô bé ở nhà với bố mẹ làm vườn. Cậu vẫn thường hát
cho cô nghe, nhưng những sáng tinh mơ mặt trời hay những chiều tà mặt
trăng không còn nữa.
Ngày cậu bé tròn mười lăm tuổi, đoàn thuyền
đánh cá mở hội gia nhập cậu. Suốt một ngày sẽ vui chơi, và buổi tối các
cô bé sẽ tặng cậu hoa để rồi sớm hôm sau, cậu sẽ theo đoàn thuyền ra
khơi. Chiều hôm ấy, có cô bé tóc vàng con một người đánh cá đến hỏi cô
phải làm gì. Và cô rủ cô bé ấy đi tìm hoa vì cô biết những khu vườn
nhiều hoa đẹp nhất. Nhưng vào mùa hè nóng bỏng ấy, ánh nắng chói chang
đã làm khô đi nhiều cây cối, suốt buổi chiều bọn trẻ đi rất xa mà chỉ
tìm được vài bông hồng nhỏ. Khi mặt trời dần lặn, hai cô bé sợ lạc, và
cô bé tóc vàng đứng lại trên con đường nhỏ đợi những bác thợ đi qua để
hỏi lối về.
Còn lại một mình, cô bé tóc đen vui chạy như một
cánh chim từ vườn này sang vườn khác, cô rẽ từng khóm lá, từng rặng cây
để tìm chọn. Một làn gió dịu dàng, man mát bỗng đưa bước chân cô đến
một vườn hoa, nơi một khóm hồng đỏ thắm như đang chờ đợi. Ôm vào ngực
những nụ hồng chúm chím, cô lặng mình hôn lên những cánh hoa. Lạ kỳ làm
sao, những bông hoa bỗng tỏa hương thơm ngọt ngào, dịu nhẹ. Vui sướng,
cô nhắm mắt và thầm nghĩ "cám ơn trời, trời đã ban cho bạn những bông
hoa này qua tôi", và nước mắt cô chảy dài trên má, khẽ rơi xuống những
cánh hoa. Khi mở mắt, cô ngây người đi trước vẻ đẹp lạ lùng của những
bông hoa. Nước mắt cô đã làm phai đi màu đỏ, những cánh hoa bên ngoài
đã mang sắc trắng, và bên trong phơn phớt màu hồng. Những nụ hoa thẹn
thùng, trong trắng như e ấp, dịu dàng trên ngực cô, trong vòng tay cô.
Khi
cô quay trở lại, cô bé tóc vàng đã hỏi được đường về, và cả hai cùng
chạy đến nhà cậu bé. Đến gần khu vườn nhà cậu, mái tóc của cô bay theo
gió và vướng vào bụi gai, cô càng gỡ càng thêm rối. Đưa cho cô bé tóc
vàng bó hồng, cô giữ lại cho mình một nụ hoa, nụ hoa bé nhỏ nhất. Đứng
sau lùm cây, cô bé như nghe thấy tiếng hát của cậu bé, và bên những
cành lá rì rào trong gió, cô tưởng tượng nụ cười thân thương của cậu,
nụ cười của mặt trời những sáng tinh mơ và mặt trăng những khi chiều tà.
Nụ
hồng của cô bé đã nở ngày hôm sau và bên cô luôn có hương thơm thoang
thoảng. Rồi một sớm tinh mơ, khi mặt trời còn chưa tròn, cô bé đem cành
hồng ra vườn trồng. Sáng sáng cô tưới chút nước và chăm sóc cho cây
hồng bé nhỏ của mình. Mùa hè qua đi, mùa thu rồi hết mùa đông, khi mùa
xuân đến, cô bé mừng vui thấy những nụ hồng đầu tiên chúm chím hé nở.
Và dù cô bé không còn hôn lên những nụ hoa, dù nước mắt cô không bao
giờ còn chảy trên những cánh hoa, thì kỳ diệu thay, những bông hồng mới
vẫn mang hương thơm dịu ngọt và màu trắng phớt hồng.
Từ đó loài hoa hồng bạch ra đời.
( Sưu tầm )