Ngày em nhớ anh ...

Có một hôm thức dậy giữa mùa Đông
Em chợt nhớ anh như chưa từng đã nhớ
Nỗi nhớ cháy cồn cào trong từng hơi thở
Em không thể dặn mình "vờ phủ nhận, nghe không !"


 Có một ngày em ngoảnh mặt lại trông
Từng kỷ niệm chắt chiu trong từng ngăn nhớ nhỏ
Khoảnh khắc thương yêu mong manh như sương như cỏ
Như dịu dàng em một sớm nhớ anh

Có một ngày em không thể gọi khác hơn
"Ngày để nhớ anh" không làm gì nên chuyện
Trời trong xanh, Ừ thì trời biếc
Nắng nồng nàn, nắng cũng biết tương tư

Có một ngày không thể gọi hình như
Mà là thật giữa lòng kêu lên rằng nhớ
Ôi phải chi mà nhớ bài nhớ vở
Cũng cồn cào như những lúc nhớ anh...

( Trích Blog )



 

Gửi bình luận của bạn

Họ và tên
Địa chỉ Email
Mã bảo vệ (nhập đúng dãy chữ, số vào ô liền bên dưới)
Nội dung bình luận của bạn