Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy . Anh ta trở nên sợ
những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản . đằng sau những câu
đơn giản là những ý nghĩ đơn giản .
Sau đó, không may anh ta lại làm mất dấu chấm than . Anh ta bắt đầu nói
khe khẽ , đều đều, không ngữ điệu .Anh không cảm thán , không xuýt xoa
. Không có gì có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả
. đằng sau đó là sự thờ ơ với mọi chuyện .
Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và không bao giờ hỏi ai điều gì nữa
. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay
trong nhà mình mà anh ta lại không biết, anh ta đánh mất khả năng học
hỏi . đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều .:kobit
Một vài tháng sau anh ta đánh mất dấu hai chấm . Từ đó anh ta không
liệt kê được, không còn giải thích được hành vi của mình nữa . Anh ta
đổ lỗi cho tất cả trừ chính mình .
Cứ mất dần các dấu , cuối cùng anh ta chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi
. Anh ta không phát biểu được một ý kiến nào của riêng mình nữa , lúc
nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác . Thế là anh ta hoàn toàn
quên mất cách tư duy .
Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm hết .
Thiếu những dấu chấm câu trong một bài văn, có thể bạn chỉ bị điểm thấp
vì bài văn của bạn mất ý nghĩa ,nhưng mất dấu chấm câu trong cuộc đời,
tuy không ai chấm điểm nhưng cuộc đời bạn cũng bị mất ý nghĩa
( Sưu tầm )