Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi
ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức
những buổi gây quỹ nhằm tài trợ các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do
thanh niên thực hiện.
Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
- Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để
làm nơi tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu
bé sống cùng với cha của mình, một người cha phải sống như một kẻ du
mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú
ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không
được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận
văn với đề tài “Lớn lên em muốn làm nghề gì ?”.
Đêm đó cậu bé đã viết bảy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm
chủ một trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm
chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng
200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt chuồng trại và
chỗ nào làm đường chạy cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau cậu bé nhận lại
bài làm của mình với điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của
thầy: “Đến gặp tôi sau giờ học”.
Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
- Thưa thầy, tại sao em bị điểm 1 ?
- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em
không có cơ sở thực tế. Em không có tiền lại xuất thân từ một gia đình
không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không có một nguồn lực khả dĩ nào
để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại
nuôi ngựa thì cần phải có nhiều tiền không ? Bây giờ tôi cho em về làm
lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến
điểm số của em. Rõ chưa ?
Hôm đó cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.
- Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình:
- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.
Kể đến đây, Monty dừng lại và hỏi tôi:
- Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé
trong câu chuyện mà tôi vừa kể không ? Cách đây hai năm, vị thầy giáo
đó đã tình cờ dẫn 30 đứa học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là
thầy trò tôi nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói: “Monty này, khi anh
còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm
qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác. Tôi rất ân hận về điều
đó”. Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp: “Không, thưa thầy, thầy không có
lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò
mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của
đời mình”.
(st)