Đây là câu truyện tôi nghe từ ngày còn nhỏ xíu, ngày
đó tôi chưa hiểu gì cả. Đến giờ đọc lại nó mới cho tôi thấy đó là một
bài học. Đúng là thời gian...
Năm ấy, trước mùa hoa anh đào, anh quyết định sửa lại ngôi nhà cũ
của mình. Ngôi nhà không được cải tạo đã mười năm nay. Bức tường là
những vách gỗ xếp lại. Anh xé tấm vách cũ, giữa hai bức vách lộ ra một
khoảng trống nhỏ...
Phá bức vách phía ngoài, anh phát hiện một con
thằn lằn đang mắc kẹt trên bức vách còn lại. Con thằn lằn không may đã
bị đinh đóng vào chân. Đang định rút đinh ra, anh chợt thấy nó còn động
đậy. Còn sống.
Chẳng bình thường chút nào, con thằn lằn đã bị đóng
đinh suốt mười năm! Thoáng chút nghi ngại cho con vật xấu số, rồi anh
chợt thấy tò mò. Chuyện gì đã xảy ra?
Con thằn lằn sống xót dù đã bị
đóng đinh, mười năm. Mười năm trong cái hốc tối tăm ấy. Làm sao nó có
thể vẫn sống trong hoàn cảnh như vậy? Không ăn, không di chuyển nổi một
bước.
Sự việc bất thường làm anh quên dỡ nốt bức vách còn lại, cứ
thế quan sát con thằn lằn đang bị đóng đinh, không nguôi tự hỏi "bằng
cách nào…?".
Rồi anh cũng lý giải được. Quan sát một lát, không biết
từ đâu đến, một con thằn lằn khác xuất hiện, mồm ngậm thức ăn. Thì ra
suốt mười năm qua, thằn lằn đóng đinh sống xót được vì có một người bạn
đã không ngừng nghỉ mang thức ăn đến cho nó.
Liệu thằn lằn có tình
yêu hay không? Anh cũng không rõ nữa. Nhưng sự kiên trì, kiên cường của
hai con vật bé nhỏ ấy không khỏi làm anh suy nghĩ. Có phải đó là tình
yêu? Anh vẫn tin chỉ tình yêu mới có thể mang lại sức mạnh, sức bền bỉ,
và sự tự nguyện lớn lao đến vậy.
Con thằn lằn gặp rủi ro kia liệu
dám nghĩ tới ngày có kẻ nào đó sẽ tháo đinh cho nó hay không? Thằn lằn
đưa thức ăn cho bạn trong suốt mười năm liệu dám nghĩ tới ngày bạn được
tháo đinh để đền đáp mình hay không?
Một tình yêu không biết mệt
mỏi, không biết đến đòi hỏi chính là lý do khiến điều kỳ diệu xảy ra.
Anh sẽ còn nhớ mãi câu chuyện này để nhắc mình nếu một ngày nào đó cảm
thấy nản chí trong tình yêu