Câu chuyện kể về một bà lão, chồng vừa mất. Bà dọn đến ở cùng hai vợ chồng người con và đứa cháu yêu quí.
Năm
tháng đã bào mòn sức khoẻ của bà, đôi mắt nhèm nhèm, tay lại run rẩy
thường làm tung tóe thức ăn trên bàn. Hai vợ chồng người con đã không
giấu vẻ khó chịu. Họ làm một cái bàn nhỏ và đề nghị bà dùng bữa tại đó.
Từ đó bà lão chỉ biết ngồi ăn một mình và nhìn những người khác trong
nước mắt. Cứ thế cho đền một buổi tối nọ, thấy con gái đang lay hoay
sắp xếp đồ chơi của mình, người cha liền hỏi con :
- Này con gái cưng, con đang xếp cái gì thế ?
Cô bé ngây thơ cười và nói hồn nhiên :
- Con đang xếp cái bàn nhỏ cho cha và mẹ, để cho cha mẹ có thể tự ăn ở đó một mình như bà khi con lớn lên.
Cha
mẹ cô lặng người một lúc rồi cả hai tay bỗng nhìn nhau bật khóc. Đêm đó
họ đã dẫn người mẹ quay về chiếc bàn ăn gia đình. Và từ đó bà đã dùng
bữa trong không khí đằm ấm. Người con trai và con dâu dường như không
có vẻ bực tức gì khi đôi lúc bà lại làm đổ thức ăn ra bàn.
Nếu
không biết nâng niu,quí trọng hạnh phúc từ những bông hồng còn đỏ thắm
trên ngưc áo bạn,cũng đồng nghĩa với việc bạn đang gieo trồng những
bông hồng trắng trong đầu óc con trẻ.
( Sưu tầm )