Có khoảnh khắc nào ta dành trọn cho nhau
Khi ngoài kia đời bộn bề toan tính
Chiếc lá nào rơi ngoài khoảng không tĩnh lặng
Về cội nguồn chờ một kiếp hồi sinh
Có khoảnh khắc nào ta sống thật là mình
Khi đến với nhau trong một hình hài xa lạ
Một vỏ bọc hoàn toàn êm ả
Sợ mọi người thấy rõ cả lòng nhau
Có khoảnh khắc nào ta ôm trọn niềm đau
Gửi gió cho mây về một nơi xa lắm
Ở đó có mặt trời và nắng ấm
Có những đoá hướng dương dám ngẩng mặt nhìn trời
Có khoảnh khắc nào ta cảm thấy chơi vơi
Nguệch ngoạc vẽ lên những hình hài vô thức
Cho dòng suối chảy ngược từ đáy vực
Lên trời cao thành một trận mưa rào
Có khoảnh khắc nào anh dành trọn cho em
Khi ngoài kia đời bộn bề toan tính
Khoảnh khắc nào một mình anh yên tĩnh
Khoảnh khắc nào dành kỷ niệm hồi sinh?
Có khoảnh khắc nào anh sống thật lòng mình
Để không bên em một hình hài xa lạ
Một vỏ bọc thoáng trông màu yên ả
Giữ lại riêng mình trọn vẹn những niềm đau!
Có khoảnh khắc nào ta sống thật cho nhau
Mà mỗi giây không bên anh lòng em luôn khắc khoải
Để mỗi lần em muốn ra đi mãi
Quay bước đi rồi lòng lại thấy chơi vơi...
Anh như con thuyền lênh đênh giữa biển khơi
Mong mỏi mắt dải đất đủ dài mà cập bến
Bão biển kia đang ồn ào kéo đến
Anh sẽ lái thuyền mình hay để thuyền trôi?
Anh biết không ngày cũ đã xa rồi
Chỉ nỗi nhớ miên man còn sót lại
Em lang thang qua lối mòn cỏ dại
Mưa đầu mùa lặng lẽ rớt ngang vai…
Kỉ niệm chợt ùa về trong kí ức xa xôi
Giữa đất trời mêng mông em thấy mình bé nhỏ
Ước gì được gặp anh lần nữa
Cho bàn tay ấm lại một bàn tay…
Ánh mắt anh ngày nào giờ theo dấu mưa bay
Chỉ khắc khoải cùng em bước qua mùa khờ dại
Anh ở đâu biết bao giờ trở lại?
Em hát ru mình, ru -ướt -những-ngày-xa…
( Trích Blog )