Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói, vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em... Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em.
( Chúng ta )
Khác chi đâu con thuyền không bờ bến Vô định trôi chẳng biết đậu phư ...
Chừng mực với mọi điềuVới tình yêu xin đừng chừng mựcĐã yêu thì y ...
Có khoảnh khắc nào ta dành trọn cho nhau Khi ngoài kia đời bộn bề toan t ...
Biết rằng sang thu, lá phải rời cànhSau hội ngộ, lời chia ly phải nóiNhưng c&oa ...
Có một thời biển và sóng yêu nhau Người ta nói Biển là mối ...
Bởi em ngày đó không yêu, Nên tôi mới đứng trong chiều ngẩn ng ...
Có cánh hoa nào mà không tàn úa? Có hạnh ph&u ...
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như ...
Không có em như thuyền mắc cạn .
Như chim trời én nhạn chơi vơi .
Tựa cõi lòng cằn cỗi đơn côi .
...
Rồi sẽ có một ngày chúng ta chẳng còn nhớ đến nhau
Như nhân gian vẫn đầy những câu chuyện về quên ...