Khô khan

  Khô khan          Chợt một ngày em bảo anh khô khan
            Không nói nổi dù một lời của gió
            Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
            Không êm đềm hay lơi lả như trăng

            Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
            Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
            Gã đàn ông trong anh lại vụng
            Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ

            Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
            Anh không nói, vậy mà anh đã nói
            Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
            Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già

            Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
            Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
            Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
            Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời

            Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
            Khi anh đã về với mình rất thật
            Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
            Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư

            Em... Em vẫn còn thao thức đấy ư?
            Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
            Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
            Có những lời gửi đến chỉ mình em. 

( Chúng ta )

Bài viết mới hơn

Bài viết cũ hơn