Nó là một cây hoa nhỏ bé, sống
trong một vùng đất màu mỡ. Ngày ngày, nó vui với ong, hát với gió… cuộc
sống quá đầy đủ mà nó như cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó rất to lớn.
Rồi một ngày kia, cơn gió đến, nói cho nó biết về cuộc sống của những
cây xương rồng kia, mỗi ngày là một sự thử thách khắc nghiệt, đấu tranh
để sinh tồn. Nó thấy trong lòng mình bỗng lấp đầy được khoảng còn thiếu
đó. Nó biết rất rõ mình muốn gì. Nó bảo với gió:
- Gió ơi, tôi muốn đến vùng đất của xương rồng! Gió đem tôi tới đó được không?
Gió ngỡ ngàng:
- Bạn sao thế? Bạn chỉ là một cây hoa nhỏ bé, cuộc sống của bạn là điều
mà bao cây xương rồng mong ước, tại sao bạn lại muốn vứt bỏ nó đi??
- Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi cứ mãi ở đây, tôi
sẽ sống và chết đi như bao loài hoa khác. Tôi muốn đến vùng đất của
xương rồng, khi đó, lúc tôi nở hoa là lúc tôi khẳng định được sự tồn
tại của mình. Gió hãy mang tôi theo với.
Rồi nó, cây hoa nhỏ bé, nương nhờ làn gió đi tới nơi mà ở đó, nó biết,
là nơi nó sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình. Nó vượt qua bao cánh
đồng, bao dãy núi xanh hùng vĩ. Nó rất phấn khích, ca hát cùng gió, tin
rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn của mình.
- Này, cây hoa bé nhỏ ơi, tôi biết bạn muốn gì, nhưng cuộc sống ở đó
không phải lúc nào cũng như ý bạn muốn được đâu. Nếu bạn buông xuôi,
đồng nghĩa bạn thất bại và kết thúc.
- Tôi biết. Nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng không hiểu sao tôi biết đó là điều mà tôi nên làm.
Rồi nó cảm thấy, không khí xung quanh mình ngày một nóng dần, khô héo.
Ngay đến cơn gió cũng không còn mát mẻ với nó như xưa nữa. Nó biết,
mình đã đến nơi cần đến. Và nó cảm thấy, nó đã biến thành một cây xương
rồng nhỏ nhoi, yếu ớt đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khắc
nghiệt.
Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá
đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh
xương rồng ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng
thành và chín chắn hơn nó nhiều. Mỗi ngày, thấy nó vất vả, cố chắt bóp
những làn nước khan hiếm trong bầu trời nóng như thiêu đốt, cố đâm rễ
sâu hơn vào mặt đất mà nó biết, bên dưới kia có thứ mà nó cần: NƯỚC...
Các anh xương rồng bỗng muốn che chở cho nó, sẵn sàng giúp nó khi nó
cần và nhường nó những phần nước ít ỏi. Nó mệt mỏi tiếp nhận những thứ
đó và cảm thấy thật may mắn vì có các anh ở đây với nó, cảm thấy chưa
bao giờ nó được quan tâm săn sóc như ở đây.
Bỗng một ngày, nó nhận ra, nó đến đây không phải để làm gánh nặng cho
người khác. Đến đây không phải để được bảo bọc, dựa dẫm. Mệt lắm, khát
lắm. Nhưng nó dần từ chối sự ưu ái mà những người ở đây dành cho nó. Nó
muốn các cây xương rồng hiểu, nó làm vậy là vì nó muốn xứng đáng với họ
và xứng đáng với tình cảm mà mọi người dành cho nó cũng như nó dành cho
mọi người. Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cuộc sống của nó càng
trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Có đôi lúc, ngắm những vì sao đêm sau
một ngày mệt mỏi, nó tự hỏi tại sao mình phải cố gắng như thế?? tại sao
mình cứ từ chối những gì nhẹ nhành mà lại tự tạo ra những khó khăn cho
mình?? Bản chất nó vẫn là một cây hoa nhỏ bé và yếu đuối mà thôi. Liệu
nó có vượt qua được không?? Có đôi lúc quá khát và quá mỏi mệt, nó đã
muốn bỏ cuộc. Đã nhiều lúc, nó quay trở lại làm cây hoa nhỏ bé đó,
nhiều lắm. Nhưng không hiểu sao, nó vẫn cố đi tiếp...
Có
thể bây giờ bạn hỏi tôi, cây xương rồng nhỏ bé đó như thế nào rồi? Tôi
cũng không biết nữa. Ở một nơi nào đó, có lẽ nó vẫn cố gắng. Có thể có
người nghĩ: rồi nó cũng sẽ thất bại thôi, đó là kết cục cho những ai
không biết tự lượng sức mình. Riêng tôi, tôi rất mong, mong tha thiết.
Không, phải nói rằng, tôi tin: RỒI MỘT NGÀY EM SẼ NỞ HOA!
( Sưu tầm )
Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì ...
Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính ...
Vào 1 ngày đẹp trời, cậu bé John được Bố dắt vào 1 khu rừng tràn ...
Cô bé con đi về phòng ngủ của mình, kéo ra từ chỗ giấu bí m ...
Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Ðất. Mặt Trời nói : ...
Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nh&ag ...
Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần
thân tín của mình. Vua bèn nói ...
Có thể cho tôi nhìn cháu bé được không?" -
Sau ca vượt cạn khó khăn, người mẹ trẻ không giấu đ ...
Người thầy bước vào lớp, học sinh hiện diện không đầy phân nửa. Thầy cầm xấp đơn xin nghỉ học trên b ...
Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết
mực sau vài dòng viết thử đầu tiên ...