Hai người đi ngang qua đám đông khách khứa. Căn phòng chặt đầy các quí bà, quí ông mặc những bộ y phục mốt và đắt giá nhất. Họ đều là khách của phu nhân Windermere. Đây là buổi tiếp tân mùa xuân của chủ nhân. Các cuộc tiếp tân của Phu nhân Windermere thường đuợc coi là những dạ yến hợp thời trang và nổi tiếng nhất của thủ đô London.

A lô! Ai ở đầu dây đấy? à, anh đấy hả? Em đây. Em đang ở cơ quan. Còn khoảng nửa tiếng nữa là hết ca trực rồi. Anh chuẩn bị sẵn sàng đi nhé, anh thân yêu. Em về là chúng ta đi ngay đấy.

Trong lòng ông rất thanh thản. Điều làm cho ông bất an là, một năm trước cấp trên yêu cầu ông chuyển đến ở ngôi nhà tầng dành cho cán bộ lãnh đạo cấp thành phố rộng 260 mét vuông. Ngôi nhà tầng này là do Phó thị trưởng mới nhậm chức phụ trách Ủy ban Kiến thiết xây dựng nên, sau khi ông về nghỉ hưu. 

Nhìn khuôn mặt kiềm nén để không khóc ấy của cô anh bật cười. Chỉ những điều nhỏ nhặt thế cũng đủ để anh cảm thấy yêu cô. Anh và cô đã bàn tính đến chuyện đám cưới rồi mà.Vì yêu cầu công việc anh phải tạm rời xa cô, để ra nước ngoài một năm. Nếu có thể, chắc anh đã mang cô theo mình

Sáng nay bé Gấu đã nói mẹ yên tâm về sớm để bé một mình khám phá nhà trẻ mới. Mắt mẹ long lanh lóng lánh tự hào. Nào ngờ mẹ vừa về thì gặp ngay cô này. Bé Gấu cảm thấy trong lòng đau khổ lắm. Bé lớn lắm rồi chứ, hai mươi lăm ngày nữa là bốn tuổi, lại cao ơi là cao, có phải như bọn con nít kia đâu mà cứ bị vỗ má hoài.

Thầy trò Đường Tăng trên đường đi Tây Trúc lấy kinh, tính ra thấm thoát đã hai mươi năm. Trải qua 80 kiếp nạn. Cuối cùng cũng đến Tây Trúc thỉnh kinh, trên đường về phải đi qua một nước nữa là về tới quê hương. Thầy và trò đều phấn khởi, hồ hởi lắm , tới kinh thành thấy chữ trên cổng thành đề Đại Vệ Nam Quốc

Hắn ba mươi, trai ba mươi tuổi đang xoan. Nàng bốn mươi, nghĩa là đã ở bên kia dốc của cuộc đời. Nhưng, thật ra nhìn trực diện, hai người không có sự chênh lệch. Nhất là lại nhìn qua gương. Tấm gương Tàu cỡ đại soi rất thật mặt đặt ở trong buồng đã có lúc như vô tình in bóng cả hai người. Hai người trong gương như vô tình díu lại với nhau. Và hắn lợi dụng ngay tình thế, quờ tay, chạm vào ngực nàng.

Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.

2 ngày sau đám tang bố Bruno. Tôi làm tình. Lần đầu tiên. Với Anthony. Tôi không cảm thấy gì. Cũng không đau như tưởng tượng. Cũng không đến nỗi hoang mang hay sợ hãi rối bời như tôi vẫn nghĩ.

Ba tháng hè, khoảng thời gian mơ ước của bất cứ giáo viên nào vì sẽ được cuộc sống thảnh thơi. Không phải lo soạn giáo án. Không phải lo đi dạy đúng giờ giấc. Như một ngôi nhà từ lâu bị đóng kín vì chủ nhân bị đau ốm hay đi vắng, bây giờ những cánh cửa được mở tung đón chủ nhân trở về, đón ánh nắng ban mai rực rỡ, đón những ngọn gió đêm tươi mát thổi vàoêu